Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

CẦU TRỜI

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.78

*Sẻ chia cùng bạn B.N.D*

Công cha như núi Thái Sơn

Con chưa chút đỉnh đền ơn sinh thành.

Hằng mong trăm sự tốt lành,

Để con còn được nương mình bên cha...

Ngờ đâu...nghiệt ngã tuổi già,

Chẳng chiều con, đã cướp cha đi rồi!

Tin đâu đau đớn rụng rời,

Thương cha, xót mẹ, rối bời lòng con...

Nước mưa, nước mắt đổ dồn,

Nỗi đau nào lại đau hơn nỗi này?

Nhớ cha nắng gió bấy chầy,

Nuôi con khôn lớn, mai này nhờ con...

Nhớ khi con dỗi, con hờn,

Cha chiều con, chẳng mắng hơn một lời.

Biết bao kỉ niệm cha ơi,

Chắt chiu gom lại một đời cho con...

Sao cha vội vã đi luôn,

Chẳng cho con được vui buồn cùng cha?

Tiếc cho con lúc ở xa,

Không về kịp để tiễn cha về Trời!

Đau lòng con lắm cha ơi,

Mong cha tha thứ như thời còn thơ.

Cầu Trời hòa thuận nắng mưa,

Để Hồn cha chẳng bao giờ xa con...