Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

HOA DẠI - HOA KHÔN

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.34

Sao lại gọi chúng tôi là hoa dại?

Tự bao giờ mà nay còn nói mãi,

Chẳng có ai muốn đứng ra sửa lại,

Cứ cho rằng chuyện đó đã đương nhiên!

Lũ chúng tôi chưa hẳn đã là điên,

Cũng chưa hẳn đã là loài rồ dại,

Dù lũ chúng tôi không sinh ra trái,

Nhưng vẫn góp công làm đẹp cho đời.

Hoa chúng tôi làm đẹp mỗi dặm dài,

Ong bướm đến tận thu từng chút mật,

Cành lá chúng tôi bốn mùa xanh ngắt,

Không hề ngơi sinh khí mát cho người...

Vậy phải đâu là giống dại trên đời,

Xin đừng gọi chúng tôi như thế nữa,

Sai đã lâu rồi, thì nay hãy sửa,

Chúng tôi muốn mình được gọi: Hoa Khôn!...