Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

NGẪU CẢM KHI LÊN LÃO

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.81

I

Có thể nào tin: Lên Tám Mươi?!

Bởi chưng lắm bệnh ở trong người.

Thuốc men chạy chữa không hề nản,

Ăn uống kiêng khem chẳng dám lơi.

Dăm bữa đỡ đau là phấn khởi,

Vài tuần bớt mệt thấy vui rồi.

Phúc phần phù hộ do Tiên Tổ,

Dưỡng Tính, Tu Tâm: Tốt Cõi Đời...

II

Lên lão rồi ư? Có sướng không?

Buồn, vui lẫn lộn ở trong lòng.

Ra đường kẻ lạ chào bằng Cụ,

Về xóm người quen vẫn gọi Ông.

Tóc bạc đến dần cùng nắng gió,

Xuân xanh đi biệt với mênh mông.

Ngoảnh về thời ấy, chừng như tiếc,

Muốn trả Lão về với Số Không!...

III

Tuổi sống Trời cho đã Tám mươi,

Bấy nay hiện hữu ở trên đời...

Công Cha, Sữa Mẹ luôn ghi tạc,

Tình Bạn, Nghĩa Thầy chẳng cạn vơi.

Đất nước chuyển mình theo hướng mới,

Quê hương thay đổi thấy mà vui.

Ơn Dân, ơn Nước, ơn Tiên Tổ,

Thắm mãi Màu Xuân của Đất Trời...

*(Những ngày đầu Tết Giáp Thin, 2024)*