Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

RIÊNG CHUNG

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.59

Có một lần anh bỗng nghe em hỏi:

"Cảm hứng còn đầy hay đã cạn vơi ?"

Lời em hỏi khiến anh đau nhói,

Bởi trả lời khó lắm em ơi !

Em biết đấy, những tháng ngảy êm ả,

Có những khi giông bão đã tan rồi,

Ta vẫn có nhau, ngọt bùi nếm cả...

Có lẽ nào nguồn cảm hứng lại vơi ?

Em biết đấy, trong mỗi dòng anh nghĩ,

Đều muốn có em san sẻ đến cùng,

Vẫn muốn cùng em đi tìm nghĩa lí,

Cho tình riêng và cho cả tình chung...