Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

THƯƠNG MÁI TÓC EM

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.25

*Hàm răng mái tóc là góc con người.*

(Dân gian)

Răng em chẳng thể chê rồi,

Tóc em một mái, đôi hồi vấn vương.

Mỗi sợi rụng, một sợi thương,

Mỗi sợi bạc, khắc một đường tình sâu...

Tóc em rụng để ai đau?

Tóc em bạc để nỗi sầu cho ai?

Nằm mơ thấy một sớm mai,

Tóc em xanh lại, buông dài hơn xưa...