Cao Đức Tiến

Tuyển tập văn

MONG

Trích từThơ và Văn (2025)· C. Thẩm bình Văn chương· tr.243

Đỗ Khánh Tặng

(Trích từ tập "Thơ trong nhật kí",

NXB Hội Nhà văn, 2012)

Chiều nay anh cầm máy Quay số vào Trường em Hỏi con số nơi quen Năm bốn ba không một Trái tim như thảng thốt Có giọng nữ đây rồi Lắng nghe đoán dáng người Nhưng buồn thay : Em vắng! Lần sau anh lại gọi Thẳng vào máy tầng em Tiếng ai như quen quen Nhưng lại buồn: Em vắng!

Chiều buông, anh ở nhà Đôi lúc lại nhìn ra Như có ai đang tới Hẹn đâu mà cứ đợi Cứ mong hoài bóng em. Căn phòng nhỏ êm đềm Mới hôm rồi em tới Hôm nay anh cứ đợi Cứ mong hoài bóng em...

Con Tim bảo anh đi Tìm em nơi kỉ niệm Hôm nay bao lưu luyến Anh cứ mong em hoài !...

14-7-1987

**Lời bình** Bài thơ ghi nhận một nét tâm trạng rất chân thực của người đang yêu với những cuộc hẹn hò và mong đợi. Diễn biến của nét tâm trạng này được bộc lộ qua hai cuộc điện thoại với những cung bậc thật khác nhau. Cuộc gọi thứ nhất được "quay vào số Trường em" để "hỏi con số nơi quen". Sau việc "quay số" và "dò hỏi" qua những con số quen thuộc là những giây phút lắng nghe, thắc thỏm, chờ đợi sự phản hồi từ đầu dây bên kia...Và bỗng nhiên, sự phản hồi là một "giọng nữ", phá tan đi sự im lặng của khoảng cách đợi chờ, làm cho trái tim của người ở đầu dây bên này chợt "thảng thốt", "loạn nhịp" để tập trung vào việc "lắng nghe" và "đoán dáng người"...Nhưng, sự phản hồi đã đem lại cho đầu dây bên này một nỗi không vui, làm xẹp đi cái thảng thốt lúc nào, bởi vì "Em vắng"!

Cuộc gọi thứ hai không cần "dò hỏi" nữa, mà gọi "thẳng vào máy tầng em", những mong có kết quả khả quan hơn...Nào hay, sự phản hồi là tiếng của một ai đó có vẻ "quen quen", nhưng cũng chẳng có gì hơn ngoài nỗi buồn : "Em vắng"!...

Hai cuộc gọi đều vô vọng, người ở đầu dây bên này trở lại với chính mình cùng những phút giây nghĩ suy, hồi tưởng...Không gian và thời gian về chiều làm cho nỗi chờ mong, ngóng đợi càng thêm da diết hơn, trĩu nặng hơn. Đang ở trong nhà mà chốc chốc lại cứ ngoái nhìn ra rồi tưởng thấy em đang tới như thể hôm nào...Câu thơ "hẹn đâu mà cứ đợi" như thoáng có ý gì đó "trách em", nhưng cái chính lại là để "tự trách mình". Bởi lẽ "mới hôm rồi em tới", tức là em tới chỗ anh chưa lâu, "căn phòng nhỏ êm đềm" dường như vẫn còn ấm hơi em. Còn hôm nay, anh có "hẹn đâu mà cứ đợi", chẳng qua là vì anh quá nhớ em, nên "cứ mong hoài bóng em" vậy thôi!...

Mong là vậy, dù chỉ là "bóng em" mà vẫn cứ mong, nhưng cứ mong như vậy thì có gì đó vẫn còn như mơ hồ. Con Tim có vẻ khôn ngoan hơn, nó mách bảo anh đi tìm em ở "nơi kỉ niệm", ở nơi ấy may chăng là thấy em "hiện hữu" của ngày nào...Từ chỗ "cứ mong hoài bóng em" đến "anh cứ mong em hoài" như có phần nào đã cụ thể hơn, cái "mong" đã chuyển dịch để bộc lộ rõ ràng hơn nỗi lòng của anh hướng về em...

Bài thơ không cầu kì về câu chữ, cứ thủ thỉ như kể chuyện nhưng lại vẽ ra được một nét tâm trạng rất chân tình của người đang yêu và đang nhớ. Yêu và nhớ là những tình cảm đáng quý của con người. Ghi lại được những tình cảm ấy để nâng niu và gìn giữ là một việc làm thật đáng trân trọng...