Cao Đức Tiến

Tuyển tập văn

MÙA XUÂN THẦN THÁNH

Trích từThơ và Văn (2025)· C. Thẩm bình Văn chương· tr.261

Đào Duy Mẫn

Thế cuộc xoay vần, xuân đã đến Đường lên hội nhập đẹp thời cơ Như suối qua sông xuôi về biển Chân trời rộng mở mạch nguồn thơ. Qua rồi những thập kỉ gian nan Lo chống giặc và lo cái ăn Lo chuyện mở trường cho trẻ học Lặng lẽ hi sinh, lặng lẽ gieo mầm. Đường ta đi, từ ngày định hướng Đến hôm nay triển vọng huy hoàng ! Xây đất nước an bình thịnh vượng Ôi, mục tiêu viết bằng chữ vàng !

Tất cả vì hạnh phúc con người Và tự do cho mỗi cuộc đời Nhiệm vụ này trong tay lớp trẻ Sinh lực tràn đầy, trí tuệ xanh tươi. Xin tiễn biệt mùa đông lạnh giá Đã ủ mầm lộc biếc nhành tươi Xuân đã đến, mùa xuân thần thánh Đang trào dâng trong mắt ai cười...

**Lời bình** Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là về mùa xuân, nhưng không phải là mùa xuân của đất trời, mà là mùa xuân của Lòng người, mùa xuân của Đất nước và mùa xuân của những diệu kỳ do con người làm nên cho Dân tộc! Đây là mùa xuân của đất nước khi bước vào thời kỳ hội nhập với khu vực và thế giới. Cuộc hội nhập này không hẳn tự nhiên mà có, nó có cái gì đó chuyển vần giống như sự luân chuyển của bốn mùa trong trời đất, mà nó là sự "xoay vần của thế cuộc", nó đến và nó đi theo sự "điều hành" của thế giới con người. Nếu con người không biết kịp thời nắm bắt lấy thì nó sẽ "vuột đi", để lại dài dài cho những sự tiếc nuối...Đây là mùa xuân của "đường lên hội nhập đẹp thời cơ", con người đã biết nắm bắt đúng lúc, đúng quy luật "như suối qua sông xuôi về biển" để tự định đoạt lấy số

phận của mình. Để có được "mùa xuân thần thánh", người dân nước mình đã phải trải qua "những thập kỷ gian nan / lo chống giặc và lo cái ăn / lo chuyện mở trường cho trẻ học" và "lặng lẽ hy sinh, lặng lẽ gieo mầm"...Bao nhiêu chuyện phải lo, bao nhiêu điều phải nghĩ, bao nhiêu năm lặn lội tìm đường,...Cho đến một ngày, cả đất nước như bừng tỉnh bởi có một định hướng rõ ràng, mở ra một triển vọng huy hoàng cho dân tộc để "xây đất nước an bình thịnh vượng" với mục tiêu được "viết bằng chữ vàng!". Mục tiêu ấy là "vì hạnh phúc con người" và "tự do cho mỗi cuộc đời" - một mục tiêu mà cả hàng ngàn đời nay dân tộc mình mơ ước!...Nhưng để đến được mục tiêu ấy, đất nước phải biết đặt "nhiệm vụ này trong tay lớp trẻ / sinh lực tràn đầy, trí tuệ xanh tươi". Thời nào cũng vậy, vận mệnh của

đất nước, của dân tộc cần phải trao cho thanh niên - một lực lượng có dồi dào tiềm năng về sức mạnh và trí tuệ để đổi mới, để tạo nên vị thế cho dân tộc...

Và một khi đã vượt qua mọi gian lao, thử thách, có định hướng phát triển cho đất nước với mục tiêu được xác lập rõ ràng, và trao vào tay người thực hiện là "lớp trẻ", thì cái thế của đất nước trở nên vững vàng như được đặt trên "bàn thạch"! Một vận hội mới mở ra cho đất nước. Đến lúc này, nhìn lại chặng đường đã qua, ta đã có thể:

Xin tạm biệt mùa đông lạnh giá

Đã ủ mầm lộc biếc xanh tươi

Xuân đã đến, mùa xuân thần thánh

Đang trào dâng trong mắt ai cười...

Lôgic vận động và phát triển của tứ thơ khá uyển chuyển mà rất mạch lạc. "Mùa xuân" và "Mùa đông" được dùng như những "biểu tượng" giàu tính hàm ẩn, để cho người đọc có thể thả hồn vào thế giới tưởng tượng và suy ngẫm...

Rõ ràng đây là mùa xuân do con người tạo nên, mùa xuân của "nhân định thắng thiên", mùa xuân của những con người làm nên lịch sử...Quả thật là "Mùa xuân thần thánh" giữa trần gian!...