Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

NGƯỜI HẠNH PHÚC LÀ ANH

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.41

*Với anh Nguyễn Đức Nga*

Biết anh mới thuở nào,

Một Tổ vui xiết bao,

Văn chương cùng đàm đạo,

Dõi tìm nghĩa thấp cao...

Anh đi phương trời xa,

Như chim quý Thiên Nga,

Chở nắng mưa Đất Việt,

Tưới vườn Ăng-gô-la*

Đắng cay đều nếm trải,

Ngọt bùi đã từng qua,

Riêng chung đầy hoa trái,

Hạnh phúc khi về già.

Tiễn anh về nghỉ hưu,

Bằng hữu tròn tấm yêu,

Có ai thầm trách cứ,

Cũng vì quý anh nhiều...

"Chặng ba" của cuộc đời,

Ung dung và thảnh thơi,

Người đời mong được thế,

Chúc mừng Anh, Nga ơi!...

___________

**Anh Nguyễn Đức Nga đi làm chuyên gia giáo dục ở Ăng-gô-la*.