Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

NHỚ VÀ NGHĨ VỀ ANH

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.74

Biết Anh từ tuổi ba nhăm (35t),

Bây giờ đã có dư năm chục rồi.

Tóc trắng nhất lớp một thời,

Nay thì có đủ da mồi, tóc sương.

Chín mươi năm, thực can trường

Vượt qua mấy nẻo, mấy đường gian nan...

Nhớ Anh thuở cơ hàn đi học,

Cùng đàn em mái tóc còn xanh

Người gọi bác, kẻ gọi anh,

Hòa chung một lớp học hành cùng nhau.

Nơi sơ tán có đâu thuận lợi,

Cùng anh em gắng gỏi thi đua,

Miệt mài đèn sách sớm trưa

Công thành, danh toại cũng vừa ba năm.

Anh trở lại cơ quan công tác,

Đi chuyên gia giúp nước, giúp nhà

Thời gian khó cũng mau qua,

Các con phương trưởng, nếp nhà ấm êm.

Anh kết nối đàn em đồng học,

Như căn nhà có nóc chỉn chu,

Gặp nhau nào mấy Xuân - Thu,

Mà tình đằm thắm chẳng lu, chẳng mờ...

Khi viết sách, làm thơ cùng bạn,

Tâm hồn Anh tỏa sáng lung linh,

Thi thư truyền thống gia đình,

Anh luôn giữ được cho mình nét riêng.

Anh chăm chút lửa thiêng dòng tộc,

Ở xa quê vẫn dốc lòng thành,

Hồn quê vẫn đậm trong Anh,

Phụng thờ Tiên tổ, quê mình ơn sâu...

Nay đã hết dãi dầu mưa nắng,

Được bình yên để ngẫm thế, thời

Tuổi cao được sống thảnh thơi,

Quê nhà có được mấy người như Anh...

*Hà Nội, Ngày 15 tháng 3 năm 2018*