Cao Đức Tiến

Tuyển tập thơ

LÃNG ĐÃNG Ở ĐĂK LĂK

Trích từThơ và Văn (2025)· Phần thứ nhất — THƠ· tr.65

Đã nặng tình người Đăk Lăk,

Cánh bay chẳng muốn cất lên.

Nửa ở khó bề thanh thản,

Nửa đi chẳng nhẹ ưu phiền...

Vẫn biết tơ vương khó dứt,

Đường đời lắm nẻo quanh co.

Cao nguyên trời xanh vời vợi,

Xanh thêm những buổi hẹn hò...